[CHUYỆN GẠO KỂ] MỘT CHÚT TÂM TƯ NGÀY 20 THÁNG 11

Đăng bởi:Lư Ngọc Trân - 20/11/2019

Mến chào các bạn, lại là mình, Hạt Gạo Tròn Đầy nhà Vinh Hiển đây.

Mỗi tuần 1 câu chuyện và hôm nay lại là một câu chuyện đặc biệt - Lời tri ân đến người đi dệt ước mơ.

Ngày tri ân này bạn đã làm gì để bày tỏ tình yêu đến với người thầy, người cô của mình chưa? Cùng bình luận bên dưới cho Tròn biết nhé.

Còn bây giờ mời bạn cùng lắng nghe câu chuyện tri ân của Tròn nhé.


Chắc ai cũng nghe danh thầy Park - người dìu dắt đội tuyển Việt Nam chạm đỉnh vinh quang

Năm 2018 và năm 2019 là những năm bóng đá Việt Nam mang về những chiến tích huy hoàng. Vị trí Á quân U23 châu Á, xuất sắc lọt vào top 4 đội mạnh nhất tại ASIAD 18 và mới đây nhất là lên ngôi tại đấu trường AFF Cup sau 10 chờ đợi. Nổi bật trong năm nay là liên tục có những bàn thắng đẹp mắt tại vòng loại World Cup. Có thể nói đây là năm thành công của đội tuyển Việt Nam. Trong đó, không thể không nói đến người thầy Park Hang-Seo - người đã mang làn gió mới đến cho bóng đá Việt Nam.

Thầy Park không chỉ là một huấn luyện viên với một cái đầu lạnh luôn đưa ra những chiến thuật đúng đắn, giúp phát huy những điểm mạnh của các cầu thủ mà còn là người thầy truyền lửa, người cha “dễ thương” của từng thành viên trong đội tuyển.

Nhân ngày 20 tháng 11, chúng ta hãy dành một lời tri ân đến cho người thầy đáng kính và đáng yêu này.


Ngày 20 tháng 11 là ngày cựu học sinh tập trung đông đủ nhất

Từng góc lớp, từng hàng cây cùng những kỷ niệm tinh nghịch của tuổi học trò đã gợi lại biết bao xúc cảm thân thương, gần gũi và quen thuộc khiến ai cũng rưng rưng xúc động. Đó là những kỷ niệm vô giá in dấu thời gian, lưu giữ những tháng năm hồn nhiên, tươi đẹp nhất của tuổi học trò.

Những cựu học sinh về thăm lại trường xưa, ai cũng đã thay đổi, hoàn thiện hơn, trưởng thành hơn. Nhưng dù như thế nào thì trong mắt thầy cô chúng ta vẫn là cô cậu học trò nhỏ năm nào.

“Giá như có thể thêm một lần ngồi học” đó chính là cảm xúc của những cựu học sinh đã rời xa mái trường thân yêu ngày nào.

Thầy cô ngày xưa tuy đã già đi, mái tóc đã nhuốm “màu sương khói” nhưng vẫn luôn là những người truyền lửa cho bao thế hệ. Một lần nữa chúng ta hãy dành sự biết ơn cho những người lái đò đi xây ước mơ cho mình.


Thơ gửi thầy cô nhân ngày 20 tháng 11

Về thăm lại thầy

Cách xa thầy đã mấy năm

Chiều nay em mới về thăm lại thầy

Ngoài đồng hương lúa ngất ngây

Thầy nhìn em mắt vẫn đầy yêu thương

Ruổi rong khắp mọi nẻo đường

Vậy mà quên lãng ngôi trường thân quen

Quên công ơn, quên sách đèn

Mải lo cơm áo, bon chen với đời

Thật là lỗi quá thầy ơi

Lời xưa em đã… để rơi tháng ngày.

Tự bừng cháy cuộc đời thành ngọn đuốc

Giữa đêm đen thầy tỏa sáng huy hoàng

Cháy cạn mình đưa đàn em tiến trước

Đến lâu đài tri thức đỉnh vinh quang

Không anh hùng, vĩ nhân, nhà thơ, bác học

Không trải qua những bài học đầu đời

Nghề dạy học dạy nghề bao nghề khác

Tên lửa bay nhờ bệ phóng tuyệt vời

Thầy, cô giáo không dạy từ cuốn sách

Mà dạy từ trong sâu thẳm trái tim

Thầy cô giáo không nghĩa truyền kiến thức

Truyền tim em ngọn lửa tự tim mình

Thầy, cô giáo cuộc đời như thuyền trưởng

Chở bao người vượt bão biển phong ba

Đến bến lạ mặc người quên, kẻ nhớ

Lại trở về chở tiếp những người qua…

Nào nâng cốc anh chúc mừng cô giáo

Truyền đàn em ngọn lửa cháy tim mình

Sao nỡ để một đàn anh cô độc

Khát khao ai truyền lửa cháy tim tình.

Tròn xin cảm ơn những người thầy người cô đã rèn giũa nên một hạt gạo tri thức. Tròn hy vọng rằng mình sẽ ngày càng giỏi giang hơn, trưởng thành hơn, nhiều chiêm nghiệm hơn để mang đến những câu chuyện sâu sắc, những kiến thức thực tế nhất cho mọi người. 

Để biết thêm về mình, các bạn hãy theo dõi chuyện mình kể hằng tuần trên 2 kênh Blog Gạo Kể Bạn Nghe và Facebook Fan page Gạo Vinh Hiển Và cũng đừng quên cho Tròn biết chủ đề mà các bạn muốn mình cùng bàn luận là gì nhé. Mỗi tuần một câu chuyện hay sẽ đến nhà bạn gõ cửa.

0907282012